Chỉ mười lăm phút sau khi giám thị phát đề, Nam đột ngột dừng bút.

Chỉ mười lăm phút sau khi giám thị phát đề, Nam đột ngột dừng bút.
Em gục đầu xuống bàn.
Không hoảng loạn.
Không rơi nước mắt.
Chỉ im lặng, không viết thêm một chữ nào.

Tiết trời đầu hè oi ả đến mức chiếc quạt trần trong phòng thi quay mỏi mệt cũng không thổi nổi một làn gió mát. Ánh nắng từ những ô cửa kính cao chiếu xuống sàn lớp học thành từng vệt sáng chói. Ngoài hành lang, tiếng ve râm ran không dứt.

Nam ngồi ở bàn thứ ba, dãy gần cửa sổ. Vẫn dáng ngồi thẳng lưng quen thuộc, ánh mắt từng chăm chú như bao lần kiểm tra trước. Em luôn là học sinh khiến cả phòng thi chú ý: bởi sự bình tĩnh, bởi nét chữ nhanh gọn, và bởi danh tiếng “Nam học giỏi nhất khối.”

Nhưng hôm ấy, tất cả dừng lại quá sớm.

Chỉ mười lăm phút sau khi phát đề, Nam buông bút.

Giám thị bước tới, định nhắc nhở, nhưng chỉ thấy Nam khẽ xua tay. Một cử chỉ nhỏ, dứt khoát. Giống như em vừa tự mình khép lại một cánh cửa trong tim, không cho ai bước vào.

Suốt buổi thi, Nam ngồi yên như thế.
Không viết.
Không ngẩng đầu.
Không nói một lời.

Tin đồn lan nhanh. Người bảo Nam bị áp lực tâm lý. Kẻ thì thầm rằng gia đình em có chuyện. Nhưng Nam không giải thích. Em cũng không đến trường trong những ngày sau đó.

Cô chủ nhiệm gọi điện, mẹ Nam nói em bị cảm nắng, cần nghỉ ngơi. Khi cô ngỏ ý đến thăm, bà nhẹ nhàng từ chối:
“Cháu nó không muốn gặp ai cả.”

Tôi là Minh – người ngồi phía sau Nam trong phòng thi hôm đó. Chúng tôi không thân, nhưng từng cùng thi đội tuyển. Tôi chưa từng thấy Nam mất bình tĩnh. Kể cả những lần đề khó đến mức cả lớp rối loạn, Nam vẫn là người nộp bài sớm nhất.

Vì thế, hình ảnh em gục đầu trên bàn hôm ấy cứ ám ảnh tôi mãi.

Một buổi chiều, tôi đến nhà Nam. Cổng mở hé, không gian im lặng lạ thường. Gọi mấy tiếng không ai trả lời, tôi định quay ra thì thấy Nam ngồi sau vườn, giữa những khóm cúc trắng nở muộn.

Em gầy đi rõ rệt. Áo cũ, tóc rối.

Tôi gọi khẽ:
– Nam.

Em không quay lại, chỉ hỏi:
– Cậu có bao giờ thấy mặt trời… không mọc không?

Tôi sững người.

Nam cười rất khẽ, mắt vẫn nhìn bầu trời chiều:
– Sáng hôm thi, mình dậy sớm, thấy mẹ ngồi khóc trong bếp. Mẹ nói bị sặc khói… nhưng bếp lạnh tanh. Chưa từng đỏ lửa.

Giọng em chùng xuống:
– Trước khi ra cửa, mình nghe người lớn nói với nhau: “Không nên giấu, lỡ nó biết thì sao?”
Mẹ mình đáp: “Không. Nó phải đi thi. Mình còn chưa lo xong hậu sự cho anh ấy…”

Tôi lặng đi.
– Bố cậu…

– Mất lúc ba giờ sáng. Đột quỵ. Nhưng không ai nói với mình. Đến khi bước vào phòng thi, mở đề ra… thì trong đầu trống rỗng. Như thể một phần của mình vừa biến mất.

Hóa ra không phải khủng hoảng.
Không phải áp lực học hành.

Mà là nỗi đau chưa kịp gọi tên.

Kỳ thi năm ấy, Nam bị điểm liệt môn Văn – điều chưa từng xảy ra.

Nhưng em không gục ngã.

Một tháng sau, Nam xin thi lại theo diện đặc cách. Lần này, em viết gần tám trang giấy. Mở bài bằng một câu khiến cô giáo Văn lặng người:

“Có những nỗi đau không thể nói thành lời, chỉ có thể viết ra để giữ mình khỏi tan chảy.”

Năm đó, Nam đỗ vào khoa Báo chí với số điểm gần tuyệt đối.

Và nhiều năm sau, mỗi lần tôi đọc những bài viết ký tên Nam, với tựa đề “Mặt trời phía sau cửa sổ”, tôi lại hiểu rằng:

Nam vẫn đang sống.
Vẫn đang viết.
Và vẫn yêu cuộc đời – bằng chính nỗi đau đã đi qua.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *