Tôi vừa vẫy tay vừa gào lên giữa đường:

Tôi vừa vẫy tay vừa gào lên giữa đường:

– Làm ơn chở em tới điểm thi với! Xe em hỏng rồi, em không có điện thoại! Làm ơn…!

5h45 sáng.
Tôi rời nhà đi thi môn Văn – môn mở đầu kỳ thi THPT Quốc gia, cũng là cột mốc quan trọng nhất đời học sinh.

Trên vai là chiếc ba lô đựng bút, thước và giấy tờ.
Trong đầu là hàng loạt trích dẫn, dẫn chứng đã học thuộc làu.
Tôi tự nhủ: “Chỉ cần đến được điểm thi, phần còn lại để văn chương lo.”

Nhưng số phận như muốn thử thách tôi một lần cuối.

Khi còn cách trường thi khoảng 7 km, chiếc xe máy cũ kỹ bất ngờ chết máy giữa đường.
Tôi luống cuống đề lại, đạp liên tục, mở cốp, lay ổ điện… nhưng hoàn toàn vô ích.

Rồi tôi sực nhớ ra một điều khiến tim mình chùng xuống:
📵 Điện thoại đang sạc ở nhà. Sáng nay tôi quên mang theo.

Giữa con đường thưa thớt người qua lại, tôi hoảng loạn vẫy tay xin giúp đỡ:

– Chú ơi, cháu đi thi, xe hỏng rồi, cho cháu đi nhờ với!
– Cô ơi, giúp cháu với, cháu không có điện thoại…

Người thì lắc đầu.
Người thì tăng ga chạy thẳng, như thể sợ bị liên lụy.

Tôi gào lên giữa đường trong tuyệt vọng.
Nhưng vô ích.

6h10.
Còn chưa đầy 30 phút.

Trong đầu tôi lúc ấy chỉ còn một lựa chọn duy nhất: chạy.

Tôi dựng vội xe vào lề đường, rút giấy báo dự thi nhét vào túi áo, đeo ba lô rồi chạy.

Chạy không ngừng.
Qua ngã tư. Qua cầu. Qua những con phố dần đông người.

Tim đập loạn xạ.
Bụng đói cồn cào.
Đầu óc ong ong như muốn nổ tung.

6h40.
Vẫn chưa tới.

6h50.
Tôi lao như điên vào con đường dẫn đến trường thi.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Chân run rẩy như muốn khuỵu xuống.

6h55.
Tôi đến nơi.

Nhưng…

🚫 Cổng trường đã đóng.

Hai bác bảo vệ đứng gác, ánh mắt nghiêm nghị.
Bên trong, loa phát thanh vang lên:

– Đề thi đã được phát. Yêu cầu không cho thí sinh vào sau giờ quy định.

Tôi đập tay vào cánh cổng sắt, giọng run rẩy:

– Làm ơn… em đi thi… em bị hỏng xe giữa đường… em không có điện thoại… xin cho em vào với!

Một bác bảo vệ lắc đầu:

– Đúng giờ là nguyên tắc, cháu ạ.

Tôi đứng sững người.
Rồi từ từ quỳ xuống.

Giữa ánh nắng đầu ngày, một nam sinh lớp 12 gục mặt xuống nền đất, khóc như một đứa trẻ:

– Con xin lỗi bố mẹ… con xin lỗi…

Ngay lúc ấy, một giọng nói vang lên phía sau cánh cổng:

– Khoan đã! Mở cổng cho em ấy vào.

Một người phụ nữ tóc ngắn, đeo thẻ trưởng điểm thi bước ra. Ánh mắt cô nghiêm nghị nhưng ánh lên sự xót xa:

– Em trình bày lại sự việc.

Tôi ngẩng đầu lên, vừa nức nở vừa kể, từng câu đứt quãng.
Cô im lặng lắng nghe, rồi quay sang ban coi thi:

– Xác minh với bảo vệ, kiểm tra camera ngoài cổng. Nếu đúng em ấy có mặt trước giờ phát đề, tôi chịu trách nhiệm cho em được thi.

Một phút…
Hai phút…
Thời gian như ngưng đọng.

Rồi cô gật đầu, nói nhỏ:

– Vào đi. May mắn vẫn còn đứng về phía em.

Hôm đó, tôi bước vào phòng thi với đôi mắt đỏ hoe, đôi chân rã rời, nhưng cầm bút viết bài bằng cả một trái tim biết ơn.

Và sau tất cả, tôi đậu nguyện vọng 1.
Nhưng hơn cả một cánh cổng đại học, tôi hiểu rằng: sự tử tế đúng lúc có thể thay đổi cả cuộc đời một con người.

Buổi trưa hôm ấy, tôi không về nhà ngay. Tôi nán lại dưới bóng cây trong sân trường, muốn cảm ơn cô thêm lần nữa.

Cô trưởng điểm thi bước ra từ phòng làm việc. Tôi rụt rè tiến lại:

– Cô ơi… em chỉ muốn cảm ơn cô. Nếu không có cô, chắc em không được thi rồi.

Cô mỉm cười dịu dàng:

– Em thi tốt là được rồi. Mà… họ em là gì?

– Dạ, em họ Trần. Trần Văn Dũng ạ.

Nụ cười trên môi cô bỗng khựng lại:

– Dũng… con trai của anh Trần Văn Khang, ở làng Xuân Lộc?

Tôi sững người:

– Dạ… sao cô biết?

Cô run tay lấy trong ví ra một tấm ảnh cũ đã ố vàng:

– Đây là ba em… phải không?

Tôi gật đầu, tim đập dồn dập.

Cô nghẹn ngào:

– Cô tên Trần Thị Hạnh. Là em gái ruột của ba em. Cô thất lạc gia đình từ năm 5 tuổi, trong một lần đi tản cư. Sau này được người khác nhận nuôi. Cô tìm lại quê nhiều lần nhưng không ai biết ba em đã chuyển đi đâu…

Giữa sân trường đầy nắng, tôi và cô lặng người rồi ôm chầm lấy nhau, bật khóc.

Ngày thi đầu tiên, tôi không chỉ được bước vào phòng thi phút cuối.
Tôi còn tìm lại được một người thân mà gia đình đã tìm suốt hai mươi năm.

Kỳ thi năm ấy, dù điểm số thế nào, tôi biết mình đã đậu vào nguyện vọng quý giá nhất đời: gia đình đoàn tụ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *