Minh như bị xát muối vào mặt. Nghe đâu tối đó cả nhà đi ăn nhưng Minh chỉ cúi đầu, ăn không nổi.
Tôi tên Vy, 32 tuổi, nhân viên kế toán tại một công ty logistic ở Sài Gòn. Chồng tôi – Minh – là thợ điện, hiền và thương vợ nhưng rất sĩ diện. Mỗi khi có họ hàng, bạn bè, là bệnh sĩ của anh như được ai thổi phồng lên.
Chúng tôi cưới bốn năm, chưa có con. Tôi luôn nghĩ mình hiểu Minh – cho đến ngày chiếc thẻ ngân hàng của tôi đột nhiên biến mất.
1. Chiếc thẻ biến mất
Sáng hôm đó, tôi định chuyển khoản đóng tiền thuê nhà thì không thấy thẻ ATM dành để tiết kiệm phòng lúc bệnh tật. Tôi tìm khắp nơi không thấy. Trong lòng bỗng lo lắng, nhưng vẫn tự nhủ Minh sẽ không bao giờ lấy trộm tiền của tôi.
Nhưng đến trưa, khi lướt Facebook, tôi chết lặng.
Chị Hai bên chồng đăng ảnh cả đại gia đình, hơn chục người đứng ở sân bay Cam Ranh, kèm dòng chữ:
“Nhờ có thằng Minh mà cả nhà mới được chuyến du lịch Nha Trang sang xịn thế này!”
Tôi bấm vào ảnh. Minh đang cười tươi kéo vali, trông hớn hở lắm. Chưa kịp thở, điện thoại tôi liên tục báo trừ tiền: tổng cộng hơn 34 triệu. Đúng số tiền trong thẻ tiết kiệm của tôi.
Tôi ngồi lặng. Không phải vì tiếc tiền – mà vì cảm giác bị xem thường.
2. Cuộc gọi
Tôi gọi cho Minh. Anh bắt máy, giọng còn hồ hởi:
– Vợ ơi, đang đón taxi về khách sạn nè! Ở đây đẹp lắm…
Tôi hỏi thẳng:
– Anh lấy thẻ của em đúng không?
Bên kia im 3 giây rồi lí nhí:
– Anh… mượn tạm. Định về nói với em…
– 34 triệu là “mượn tạm”?
Tôi hỏi tiếp:
– Sao anh dẫn cả nhà đi mà không nói với em?
Minh thở dài:
– Tại má nói lâu lắm rồi gia đình chưa đi chơi chung. Anh cũng muốn thể hiện… cho người ta biết anh lo được cho gia đình…
Tôi cười chua chát:
– Lo bằng tiền của em?
Anh im bặt. Cả cuộc gọi chỉ nghe tiếng biển rì rào và chị Hai bên cạnh gọi Minh đi chụp ảnh tiếp.
Tôi tắt máy.
3. Việc tôi làm sau đó
Tôi đến ngân hàng khóa thẻ, đổi mã OTP, in sao kê 6 tháng.
Rồi tôi gọi cho má chồng:
– Con gửi má bản sao kê nè. Nếu Minh hoàn tiền thì má xé giúp con. Còn không… nhờ má làm chứng.
Má chồng thở dài:
– Trời đất, nó lấy thiệt hả con? Má tưởng do tiền hai đứa để dành…
Khi nghe tôi nói số tiền đó tôi để dành để đi khám bệnh tuyến giáp, má im một lúc, rồi nói với giọng giận thật sự:
– Chuyến đi này… để má xử.
Tôi không ngờ bà đứng về phía tôi.
Tối đó, tôi chỉ đăng một dòng lên Facebook:
“Tiền có thể kiếm lại, nhưng niềm tin một khi vỡ thì khó lành.”
Không nhắc tên ai. Nhưng mọi người đều hiểu.
4. Nha Trang hỗn loạn
Đêm đó Minh gọi liên tục nhưng tôi không bắt máy. Đến sáng, má chồng kể lại mọi chuyện.
Hóa ra sau khi bà gửi sao kê vào nhóm gia đình, ai cũng chết lặng. Người thì quê độ, người thì trách Minh đã xài tiền của vợ để sĩ diện.
Khách sạn thông báo còn những khoản chưa thanh toán, Minh đứng hình trước mặt cả nhà. Má chồng phải lấy tiền lương hưu trả phần phòng còn lại, rồi nghiêm túc nói:
– Ai hưởng thì tự trả. Minh trả phần Minh. Không ai vui trên sự lén lút của người khác.
Minh bị bẽ mặt nặng nề. Tối đó cả nhà đi ăn, nhưng anh chỉ ngồi cúi đầu.
5. Ngày Minh trở về
Ba ngày sau, Minh về. Anh mở cửa, đặt vali xuống rồi quỳ trước mặt tôi.
– Vy… anh xin lỗi. Anh sai rồi.
Tôi hỏi:
– Tại sao anh làm vậy?
Minh nghẹn ngào:
– Anh nghe người ta chê anh lương thấp, sống nhờ vợ. Anh muốn chứng minh… Anh ngu thật.
Anh nói đã vay ngân hàng để trả lại tôi toàn bộ tiền. Tôi bảo:
– Em không giận vì tiền. Em giận vì anh không tôn trọng em.
6. Bất ngờ tiếp theo
Một tuần sau, chị Hai gọi tôi qua nhà má.
Khi tôi đến, cả nhà đang ngồi đầy đủ. Chị Hai đưa tôi tờ giấy chuyển khoản 27 triệu – số tiền cả gia đình tự góp lại để trả cho tôi.
Chị nói:
– Vy, tụi chị xin lỗi. Ai cũng tưởng tiền chung của hai đứa. Tụi chị hưởng chuyến đi đó nên tụi chị phải có trách nhiệm.
Má chồng nắm tay tôi:
– Con nhận để mọi người đỡ áy náy. Sự tử tế của con không thể xem là mặc định.
Khi ra về, bà còn dúi cho tôi một phong bì 5 triệu để đi khám bệnh.
7. Kết
Tối đó, tôi nói với Minh:
– Em nhận tiền của mọi người nhưng sẽ gửi lại một nửa. Ai cũng có lúc khó.
Minh ôm tôi, giọng nghẹn:
– Vy… từ nay anh không sĩ diện nữa. Anh chỉ muốn làm em tự hào.
Tôi mỉm cười.
Có những chuyện tưởng như làm sụp đổ một gia đình, nhưng lại khiến mọi người thay đổi và hiểu nhau hơn.
Và đôi khi, vết nứt xuất hiện không phải để chia lìa, mà để ánh sáng bước vào.