Tháng này hóa đơn tiền điện và tiền nước nhà tôi tăng gần cả triệu. Tôi thắc mắc mãi không hiểu vì sao, vì sinh hoạt vẫn như mọi tháng. Cuối cùng, tôi mới nhận ra nguyên nhân nằm ở một điều bất thường diễn ra suốt hai tháng gần đây: chồng tôi… tắm cực kỳ lâu.

Tháng này hóa đơn tiền điện và tiền nước nhà tôi tăng gần cả triệu. Tôi thắc mắc mãi không hiểu vì sao, vì sinh hoạt vẫn như mọi tháng. Cuối cùng, tôi mới nhận ra nguyên nhân nằm ở một điều bất thường diễn ra suốt hai tháng gần đây: chồng tôi… tắm cực kỳ lâu.

Tôi và Liêm cưới nhau đã chín năm. Hôn nhân đối với tôi giống như hành trình leo núi: lúc hứng khởi, lúc mệt muốn bỏ cuộc, lúc lại tự nhủ phải cố thêm. Ngày yêu nhau, Liêm vui tính, nhiệt tình và chân thành. Tôi đã từng tin rằng mình gặp đúng người.

Nhưng cưới nhau rồi, chúng tôi đều bận rộn. Tôi làm kế toán, anh làm IT — áp lực, deadline triền miên. Anh không phải kiểu chồng tệ bạc, nhưng lại có tật ham vui. Bạn rủ là đi, đá bóng, cà phê, game… chẳng cần nghĩ nhiều. Tôi mong anh phụ việc nhà, phụ chăm con, anh chỉ than mệt hoặc dán mắt vào điện thoại.

Có lần tôi bực quá hỏi thẳng:

– Anh đi suốt vậy, còn nhà cửa, con cái thì sao?

Liêm cau mày:

– Anh đi làm cả ngày rồi. Về mà còn bắt làm việc nhà nữa thì chịu không nổi. Với lại anh có nhậu nhẹt gì đâu. Tiền đưa em hằng tháng em tự lo hết mà.

Tôi nghẹn, nhưng rồi cũng quen dần với việc ôm hết vào người. Đến lúc kiệt sức, tôi thuê người dọn nhà theo giờ. Nhờ vậy tôi nhẹ nhõm hơn, tinh thần tốt hơn. Tôi tưởng cuộc sống sẽ ổn trở lại.

Nhưng rồi, chồng tôi bắt đầu có biểu hiện lạ: anh tắm lâu bất thường.

Ngày trước anh tắm 15 phút. Giờ là 30 phút, 40 phút, có hôm tròn một tiếng.

Tôi hỏi:

– Anh tắm gì mà lâu thế?

Anh tỏ thái độ khó chịu:

– Em đừng tò mò quá. Đi làm bụi bặm, tắm lâu tí có sao đâu?

Tôi im, nhưng bắt đầu để ý. Có hôm anh còn mang điện thoại vào phòng tắm, mở nhạc. Thỉnh thoảng tôi nghe như có tiếng anh nói chuyện với ai đó. Mỗi lần tôi cố lắng nghe, tiếng ấy lại biến mất.

Đến khi hóa đơn tăng vọt, tôi quyết định phải làm rõ. Tôi đưa con về nhà ngoại, nói với chồng là mẹ gọi về có việc. Nhưng thật ra, tối đó tôi ở lại theo dõi.

Khoảng 9 giờ, Liêm đi đá bóng về. Anh bước vào phòng tắm và mở nước thật mạnh. Tôi đứng ngoài cửa, tim đập thình thịch. Đột nhiên tôi nghe rõ tiếng anh nói nhỏ:

– Ừ… anh đây.
– Hôm nay anh bận… ừ, anh nhớ mà…

Tôi chết lặng.

Không còn nghi ngờ gì nữa — anh đang nói chuyện với ai đó. Giọng nói thân mật, khẽ khàng. Tiếng nước chảy như che giấu mọi thứ.

Anh tắt nước. Tôi lao về phòng trước khi anh bước ra.

Đợi anh ngủ, tôi vào phòng tắm, lục từng chỗ. Không có gì. Nhưng linh cảm khiến tôi mở nắp bồn chứa nước sau bồn cầu.

Trong đó là một túi nilon đen, bên trong là hộp nhựa, và trong hộp… một chiếc điện thoại lạ.

Tay tôi run bần bật.

Tôi mang thẳng đến trước mặt chồng và hỏi:

– Đây là cái gì?

Liêm tái mặt. Anh mở khoá, và tôi thấy ngay hàng loạt tin nhắn của một cô gái trẻ.

Tôi không khóc. Chỉ thấy lòng mình như rơi xuống đáy.

Anh thở dài:

– Anh quen một cô trên mạng. Chỉ nhắn tin. Chưa gặp lần nào. Anh thề.

Tôi bật cười:

– Giấu điện thoại trong bồn nước? Tắm một tiếng để nói chuyện? Và anh bảo em phải tin?

Anh cúi đầu, lí nhí:

– Tại em dạo này xa cách quá. Chuyện vợ chồng mình cũng nhạt. Anh sai, nhưng anh chưa làm gì quá đáng. Anh chỉ… ngu.

Ba ngày sau đó, tôi im lặng. Không quát mắng, không bỏ đi. Chỉ im lặng đến mức anh sợ hãi.

Rồi tôi hỏi:

– Anh nghĩ sao về hôn nhân của mình?

Liêm rơi nước mắt. Anh nói đã chặn cô kia, xoá điện thoại, muốn sửa, muốn thay đổi.

Chúng tôi ngồi nói chuyện đến khuya. Tôi nói hết nỗi mệt mỏi, áp lực, cảm giác một mình gánh cả nhà. Anh thừa nhận đã vô tâm, đã quá thoải mái với sự hi sinh của tôi.

Chúng tôi thống nhất thay đổi: mỗi tuần dành một buổi cho riêng hai vợ chồng; anh bớt tụ tập, chủ động việc nhà; tôi bớt ôm đồm và biết nhờ anh.

Vài tháng qua, mọi thứ đúng là tốt hơn. Anh quan tâm, chăm con, làm việc nhà nhiều hơn. Anh không còn tắm lâu, không cầm điện thoại lén lút nữa. Tôi cũng cởi mở hơn, dễ nói chuyện hơn.

Nhưng trong lòng tôi… cái gai vẫn còn. Vết nứt ấy không thể biến mất ngay được.

Mỗi lần anh ôm điện thoại lâu, tôi vẫn giật mình. Mỗi lần nghe ai đó nhắc đến chuyện ngoại tình, tim tôi lại se lại. Tôi cố quên, nhưng không dễ.

Hôn nhân không phải luôn hoàn hảo, và niềm tin một khi vỡ rồi thì rất khó liền lại. Nhưng nó không phải không thể.

Chúng tôi đang cố gắng. Anh đang sửa. Và tôi cũng vậy.

Không biết đến khi nào tôi mới hết nhói lòng khi nhớ đến chiếc điện thoại trong bồn nước hôm đó. Nhưng ít nhất hiện tại… gia đình tôi vẫn đang tồn tại, vẫn đang cố dựng lại từng chút một.

Và đôi khi, bấy nhiêu đã là quá đủ.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *