Chồng đuổi về nhà mẹ đẻ chỉ vì mẹ anh nổi giận, bảo “đợi mẹ nguôi giận rồi về”, tôi lặng lẽ bán luôn căn chung cư rồi gửi một tin nhắn khiến anh sụp đổ…

Tất cả bắt đầu từ một chuyện tưởng như vô lý.
Chỉ vì tôi lỡ tay mua con cá hồi hơi đắt, mẹ chồng lập tức quắc mắt:
Cô định bòn rút tiền nhà tôi à?

Tôi là Mai, 31 tuổi. Bốn năm hôn nhân với chồng – Hưng – chưa bao giờ thật sự yên bình. Hạnh phúc giống như cái bóng: có lúc thấy, có lúc biến mất, còn nỗi buồn thì cứ quanh quẩn mãi.

Tối đó, tôi không cãi lại. Tôi chỉ đứng im nghe mẹ chồng trách móc.
Hưng thì ngồi im, cúi đầu ăn cơm như chuyện chẳng liên quan. Tôi nuốt cục nghẹn, giải thích:
— Con mua vì hôm nay có khuyến mãi…

Nhưng mẹ chồng đập đũa:
— Khuyến mãi cái gì! Nhà này không đến lượt cô hoang phí!

Tôi nhìn sang Hưng, chỉ mong anh nói một câu bênh vực… nhưng không.
Anh chỉ thở dài:
— Thôi, mẹ nói đúng đấy. Lần sau để anh mua.

Tối ấy, khi tôi dọn dẹp xong, Hưng bước vào phòng, nói nhẹ như gió nhưng đau như dao:
— Em về nhà mẹ đẻ vài hôm đi. Chờ mẹ nguôi giận rồi về.

Tôi đứng im.
— Anh bảo em… bị đuổi đi?
— Anh chỉ muốn tạm tránh để mẹ bớt căng thẳng.

Tôi cười. Một nụ cười mỏng, đau và lạnh.
Tối đó, tôi xếp đúng một va li. Không phải vì thiếu đồ, mà vì tôi đã chuẩn bị tinh thần rời đi từ lâu.


Căn chung cư 68m² – giấc mơ của hai vợ chồng – từng là niềm tự hào. Nhưng từ ngày mẹ chồng chuyển vào “để chăm con trai”, mọi sinh hoạt của tôi bị kiểm soát: tôi nấu gì, mặc gì, gửi tiền cho ai… và Hưng luôn đứng về phía mẹ.

Căn nhà dần nứt vỡ theo những lần anh im lặng.

Đêm bị “đuổi đi”, tôi nhìn quanh căn phòng từng là tổ ấm. Rồi tôi gọi môi giới:
— Tôi muốn bán căn hộ này. Bán càng nhanh càng tốt.

Căn nhà đứng tên tôi. Hưng chỉ góp 30%. Phần còn lại là tiền tôi dành dụm và khoản vay tôi tự trả. Anh chưa bao giờ chú ý.

Tôi không bán để trả thù. Tôi bán để giải thoát.


Ba ngày sau, tôi gửi cho Hưng đúng 13 chữ:
“Không cần đợi nữa. Cả đời này đừng mong tôi quay lại.”

Khi anh tìm đến nhà mẹ đẻ tôi, mọi giấy tờ đã xong, tiền đã chuyển, chung cư đã đổi chủ. Anh hoảng loạn hỏi:
— Mai… sao em làm vậy? Nhà của tụi mình mà!

Tôi chỉ đáp:
— Khi nào anh thật sự coi đó là nhà của “mình”?

Anh im bặt.

Tôi đưa cho anh tập hồ sơ khám bệnh ba tháng trước. Trong đó ghi:
“Rối loạn lo âu. Stress nặng. Cần tách khỏi môi trường gây tổn thương.”

Hưng run giọng:
— Em… bệnh? Sao không nói với anh?

Tôi cười nhẹ:
— Anh nghĩ nếu em nói, anh sẽ nghe sao?

Anh ngồi sụp xuống. Lần đầu tiên tôi thấy anh yếu như vậy.

— Mai… anh sẽ thay đổi. Em đừng bỏ anh…

Tôi lắc đầu:
— Khi em nói, anh chưa bao giờ nghe. Và bây giờ, em đã hết kiên nhẫn rồi.


Tôi không trách. Chỉ là không còn niềm tin để tiếp tục.

— Em mong anh hạnh phúc. Nhưng không phải cùng em.

Tôi quay lưng bước vào nhà. Lần đầu tiên sau 4 năm, tôi thấy vai mình nhẹ đi.

Phía sau, Hưng gọi tên tôi trong nước mắt.
Nhưng tiếng gọi đến quá muộn.

Sáng hôm sau, tôi mở cửa sổ phòng cũ ở nhà mẹ đẻ.
Gió lùa vào, trong trẻo.
Tự do có mùi của một buổi sáng không còn nước mắt.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *