Sáng tháng Sáu oi ả, trong con hẻm nhỏ dẫn vào khu biệt thự Phú Mỹ Hưng, ông Lâm – gần sáu mươi tuổi – dừng chiếc xe máy cà tàng của mình trước một căn nhà trắng sang trọng. Ông mặc chiếc áo sơ mi xanh đã bạc màu, sờn chỉ, cũ đến mức ai nhìn cũng tưởng nhặt ở đâu. Nhưng với ông, đó là kỷ vật duy nhất của người con trai mất tích suốt hai mươi năm.
Ông đến để sửa két sắt cho gia đình chủ nhà. Lan – cô giúp việc – dẫn ông vào, nói két bị kẹt và cần mở gấp để lấy hồ sơ đi ký.
Ông Lâm cần mẫn làm việc. Sau nửa giờ, két mở ra. Bên trong có giấy tờ, tiền đô và một chiếc hộp gỗ nhỏ. Chủ nhà – ông Hào, 48 tuổi, doanh nhân – tỏ vẻ hài lòng, cảm ơn rồi để ông Lâm thu dọn dụng cụ.
Nhưng khi ông vừa bước ra sân, tiếng thét từ lầu hai vang lên:
— “Két trống trơn rồi!”
Cả gia đình ùa xuống. Tiền, giấy tờ, hộp gỗ đều biến mất. Không ai khác vào phòng ngoài Lan và ông Lâm. Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ông thợ già.
Vợ ông Hào gào lên, gọi ông là kẻ nghèo đói nên mới ăn cắp. Con gái đòi kiểm tra ba lô ông. Hào giật lấy, đổ hết ra sàn: chỉ có dụng cụ nghề, bánh mì khô và chai nước lọc. Không có gì khác.
Nhưng sự nghi ngờ không dừng lại. Vợ chủ nhà lao đến kéo áo ông Lâm, cho rằng ông giấu tiền trong đó. Ông Lâm ôm chặt chiếc áo, nghẹn giọng:
— “Đừng… Đây là áo của con trai tôi.”
Nhưng không ai tin.
Hào gằn giọng đe dọa gọi công an. Lan run run đề nghị mở camera. Hào lập tức đồng ý, tưởng như đó là bằng chứng để buộc tội ông Lâm.
Họ soi camera. Hình ảnh rõ mồn một: ông Lâm sửa khóa, thu dọn đồ… rồi chính ông Hào bước vào, tự tay lấy toàn bộ tiền và hộp gỗ ra, cất vào tủ bí mật sau bàn làm việc.
Cả nhà chết lặng.
Vợ ông đứng không vững. Con gái sững sờ không nói nên lời. Ông Lâm bàng hoàng. Còn Hào… mặt trắng bệch như người mất hồn.
Ánh mắt ông dán vào chiếc áo của ông Lâm. Chính xác hơn là logo hình ngôi sao xanh đã phai trên túi áo. Giọng ông run rẩy:
— “Cái áo đó… ông lấy ở đâu?”
Ông Lâm đáp:
— “Áo của con trai tôi. Nó mất tích năm 2004…”
Hào bật khóc như đứa trẻ, quỳ sụp xuống chân ông Lâm:
— “Đứa bé tên Nam… phải không?”
Ông Lâm sững người.
Hào nghẹn lời, thú nhận bí mật chôn giấu hai mươi năm: khi còn làm trong một nhóm đòi nợ thuê, họ được lệnh bắt một cậu bé bán vé số trông nghèo nhưng thường giao phong bì cho dân giang hồ. Họ tưởng cậu nhóc làm chân rết. Thật ra cậu chỉ chuyển thuốc cho mẹ.
Trong lúc dọa hỏi, cậu bé sợ quá bỏ chạy ra đường và bị xe tải tông. Hào không quên được hình ảnh đó, sống trong ám ảnh suốt hai mươi năm, bỏ nghề, làm lại cuộc đời. Nhưng mỗi lần nhìn thấy áo đồng phục trường Minh Khai – nơi cậu bé từng học – tim ông lại đau.
Hôm nay, thấy logo trên áo ông Lâm, ông biết mình không thể trốn nữa.
Ông Lâm ngồi sụp xuống, khóc nghẹn gọi tên con.
Lan, vợ và con ông Hào đều rơi nước mắt.
Hào rưng rưng giải thích chuyện két: vì rối loạn lo âu, mỗi khi căng thẳng ông lại cất tiền vào tủ mật rồi quên mất, sau đó tưởng có người lấy trộm.
Ông Hào mang toàn bộ tiền và hộp gỗ trả lại, cúi đầu sát đất:
— “Ông không lấy gì. Người sai là tôi. Xin ông tha thứ.”
Ông Lâm run rẩy nhìn ông ta:
— “Tôi hận. Nhưng nếu ông đã sống trong tội lỗi hai mươi năm… thì nghiệp đã theo ông rồi. Tôi tha cho ông. Nhưng ông phải tự khai tất cả với công an.”
Hai ngày sau, Hào làm đúng lời hứa. Công an xác minh sự việc năm xưa là tai nạn có thật, nhưng nhóm bắt nhầm đứa bé chưa từng bị truy cứu. Gia đình Hào chấp nhận xử phạt theo quy định, thành khẩn khai báo.
Hào đề nghị chu cấp cho vợ chồng ông Lâm suốt đời. Ông Lâm từ chối gần hết, chỉ nhận tiền viện phí cho vợ.
Một chiều mưa, Hào đem trả chiếc hộp gỗ. Bên trong là hình vẽ nguệch ngoạc của một gia đình ba người, mẩu giấy viết “Con thương ba má nhiều lắm”, và chiếc ô tô đồ chơi gãy bánh.
Ông Lâm ôm chiếc hộp vào lòng, bật khóc đến nghẹn.
Hào đứng bên, mắt đỏ hoe:
— “Tôi sẽ thay Nam… chăm sóc gia đình ông đến khi nào ông không cần nữa.”
Một năm sau, vợ ông Lâm khỏe lên nhờ điều trị tốt. Ông Lâm bỏ nghề sửa khóa. Còn Hào trở thành người tài trợ cho quỹ bảo vệ trẻ đường phố. Mỗi lần đi chia sẻ câu chuyện của mình, ông đều mang theo chiếc áo cũ năm ấy.
— “Nó nhắc tôi rằng tội lỗi không biến mất, nhưng con người có thể làm lại nếu dám đối diện.”
Ở đâu đó, giữa những giọt nước mắt xúc động, dường như có bóng dáng cậu bé tên Nam đang mỉm cười.