Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Ở Sài Gòn, những ai đi xe buýt số 28 đều biết đến chú Tuấn — người tài xế dáng gầy, giọng nói nhỏ nhẹ và đôi mắt lúc nào cũng hiền như cười. Chú chạy xe mười lăm năm, chậm rãi và cẩn thận đến mức nhiều hành khách… phát cáu.
Không phải vì chú chạy chậm.
Mà vì mỗi ngày, như một chiếc đồng hồ chính xác, chú luôn dừng xe vài chục giây tại ngã tư Lý Chiêu Hoàng – Kinh Dương Vương, nơi hoàn toàn không có trạm.
Hành khách bực mình:
— “Không đúng trạm mà cũng dừng!”
— “Đi làm mà ngày nào cũng trễ.”
— “Tài xế gì lạ đời!”
Có người còn chụp hình đăng mạng, nói chú “không tuân thủ quy định”.
Hôm đó, Vy — cô nhân viên văn phòng hay đi tuyến 28 — bực quá, hỏi thẳng:
— “Sao chú cứ dừng? Không đúng luật đâu.”
Chú chỉ cười hiền:
— “Ờ… chú biết. Nhưng chú dừng chút xíu thôi, không sao đâu con.”
Chẳng hề giải thích thêm.
Hôm sau, chú… vẫn dừng.
Vy lẩm bẩm:
“Có người vô hình nào bắt chú dừng chắc?”
Không ai biết rằng, ở ngã tư đó… chú Tuấn đã gửi lại một phần ký ức mà suốt đời không quên.
Một buổi chiều, khi xe lại dừng trái tuyến, Vy bực dọc quay ra nhìn.
Và cô sững lại.
Một bé gái khoảng mười hai tuổi, chân trái bị teo nhẹ, đi khập khiễng. Khuôn mặt nhỏ nhắn, tay ôm xấp vé số.
Chú Tuấn mở cửa, bước xuống, lấy trong túi ra một hộp cơm còn bốc khói:
— “Nè con, ăn cho nóng.”
— “Dạ con cảm ơn chú Tuấn!” — bé cười tươi đến mức đôi mắt cong như trăng.
Vy ngẩn người.
Hoá ra… là vậy.
Nhưng đó mới chỉ là bề nổi của câu chuyện.
Dù một số người bắt đầu hiểu, đa số vẫn bực. Lời phàn nàn xuất hiện mỗi ngày. Có người livestream chửi.
Chú Tuấn vẫn im lặng lái xe, ánh mắt nhìn thẳng. Nhưng bàn tay siết vô lăng đến nổi gân.
Chú biết người ta khó chịu.
Nhưng chú càng biết: nếu không dừng, bé gái ấy sẽ nhịn đói.
Bởi đó không chỉ là một đứa trẻ.
Đó là món nợ mà chú mang suốt gần mười năm.
Khi còn chạy tuyến 150, một buổi chiều mưa tầm tã, chú thấy một người phụ nữ lôi đứa con nhỏ tầm ba tuổi trên vỉa hè, đánh đến mức bé khóc không ra hơi.
Chú hạ kính:
— “Chị làm gì vậy?!”
Người phụ nữ gào lên:
— “Nó không chịu đi bán vé số! Không bán thì ai nuôi?! Ông nuôi nổi không?!”
Chú chạy xuống, đỡ bé:
— “Đánh vậy gãy chân con rồi sao?!”
Người phụ nữ quẳng xấp vé số xuống đường:
— “Tôi bỏ nó đó. Ông muốn thì nuôi luôn đi!”
Rồi bỏ chạy giữa mưa.
Bé ôm chân, khóc nấc.
Chú đưa bé vào bệnh viện, trả viện phí, chăm hai ngày.
Rồi mẹ của bé quay lại — gầy gò, tiều tụy — khóc và xin nhận lại con. Chú không nỡ cản, chỉ đưa ít tiền:
— “Khó khăn thì ghé trạm xe buýt, tôi giúp.”
Người mẹ biến mất.
Và hai năm sau, chú nghe tin chị qua đời vì bệnh nặng. Bé được họ hàng xa nuôi nhưng phải bán vé số.
Khi biết bé đứng bán ở ngã tư Lý Chiêu Hoàng – Kinh Dương Vương… chú bắt đầu dừng xe mỗi ngày để đưa cơm.
Mỗi hộp cơm đều do chú tự nấu từ 4 giờ sáng.
Một mình chăm vợ bệnh nằm liệt giường.
Một mình lo tất cả.
Một mình thương đứa bé không có ai yêu thương.
Chú không kể — vì chú sợ người ta nói chú “lấy chuyện riêng ra biện minh”.
Xe buýt 28 đến trễ bất thường.
Vy nghĩ kẹt đường.
Nhưng 7 giờ sáng, mạng xã hội ngập tin:
“Tài xế Tuấn tuyến 28 qua đời vì nhồi máu cơ tim.”
Vy bàng hoàng.
Cả tuyến 28 sững người.
Hôm đó, hàng trăm người kéo đến ngã tư ấy.
Trời âm u.
Và bé gái bán vé số — Hạnh — ôm mặt khóc nức nở:
— “Chú Tuấn là… cha con. Không phải cha ruột… nhưng chú nuôi con bằng cơm chú nấu. Hôm nay con chờ… chú không tới nữa…”
Ai nghe cũng nghẹn.
Một bác xe ôm nói:
— “Tới ngày gần mất, chú còn nhờ tôi giữ trứng kho lòng non cho bé.”
Bà bán nước đưa ra một hộp cơm còn nóng — hộp cơm cuối cùng chú gửi buổi sáng.
Trên nắp hộp là nét chữ run run:
“Cho Hạnh. Hôm nay chú không chạy được. Con ăn nhé.”
Cả góc đường bật khóc.
Nhà chú Tuấn chỉ là căn cấp bốn tồi tàn ở Gò Vấp.
Nhưng ngày đưa tang, số người đến tiễn đông đến nghẽn cả con hẻm.
Những người từng chửi chú, từng than phiền… đều đứng cúi đầu.
Anh livestream chửi chú ngày trước nghẹn ngào:
— “Chú… cháu xin lỗi. Cháu không biết chú tốt vậy…”
Bé Hạnh ôm lấy mép quan tài:
— “Chú yên tâm… con sẽ ăn học đàng hoàng.”
Trong đồ của chú, Vy tìm thấy một hộp gỗ:
– Giấy nhận con nuôi mà chú từng chuẩn bị
– Danh sách món bé thích ăn
– Cuốn sổ chi tiêu
Và dòng chữ khiến ai cũng rơi nước mắt:
“Nếu một ngày chú không còn, mong ai đó giúp bé Hạnh đi học. Đời chú cực rồi, mong đời nó khác.”
Câu chuyện lan khắp mạng xã hội.
Một quỹ học bổng được lập mang tên:
“Tài xế Tuấn – Ngã Tư Không Trạm.”
Rồi Sở GTVT đề xuất lập trạm xe buýt ngay tại nơi chú từng dừng.
Ngày khánh thành, Hạnh cắt băng cùng Vy.
Trên biển trạm là hai chữ lớn:
“Trạm Hạnh Phúc.”
Vy hỏi:
— “Con còn buồn không?”
Hạnh nhìn biển tên, khẽ mỉm cười:
— “Con buồn… nhưng cũng vui. Vì giờ ngày nào con cũng đứng ở nơi mang tên hạnh phúc. Giống như chú Tuấn muốn con vậy.”
Gió nhẹ thổi qua, như có ai đang mỉm cười từ phía sau.
Mỗi lần xe buýt 28 dừng ở “Trạm Hạnh Phúc”, tài xế mới đều kể lại câu chuyện về chú Tuấn.
Vy ngồi ở ghế trước, nhìn ngã tư quen thuộc.
Có những người sống âm thầm đến mức… phải đợi họ rời đi, thế giới mới nhận ra mình đã đánh mất điều tử tế nhất.




