Cánh cửa phòng bệnh bật mở… và cuộc đời tôi cũng bật tan nát
Tôi gặp Hoàng Minh vào một chiều Sài Gòn mưa bụi, khi anh đứng dưới mái hiên bệnh viện với chiếc áo blouse còn dính vệt mưa. Anh – bác sĩ phẫu thuật tim, người đàn ông điềm đạm, bình tĩnh đến mức khiến bất cứ ai cũng thấy an toàn khi ở cạnh.
Yêu nhau một năm, tôi cưới anh. Từ một kiến trúc sư với tương lai rộng mở, tôi thu dọn bàn làm việc, gộp giấc mơ lại thành một chiếc vali nhỏ rồi dọn về căn nhà ngoại ô của anh. Tôi trở thành người vợ toàn thời gian – theo ý muốn của chồng.
Mẹ anh không thích tôi. Điều đó hiện rõ từng câu nói, từng cái liếc mắt, từng bữa cơm bà im lặng mà sắc lạnh như đang soi xét tôi. Nhưng Minh luôn ôm vai tôi và bảo:
— “Chỉ cần hai đứa mình yêu nhau là đủ.”
Tôi tin anh.
Rồi ba năm sau, tôi mang thai.
Càng gần ngày sinh, Minh càng thay đổi. Anh về trễ, ôm điện thoại thì thầm, những “ca mổ đột xuất” dày lên bất thường. Tôi đã nghi, rồi lại tự mắng mình đa nghi vì thai kỳ mệt mỏi.
Cho đến ngày tôi sinh con.
Mười sáu tiếng chuyển dạ. Tôi gần như không còn ý thức khi tiếng khóc nhỏ xíu vang lên bên tai. Một bé gái… Tôi chỉ kịp chạm vào đôi bàn tay bé xíu ấy trước khi ngất đi.
Khi mở mắt lại, ánh đèn phòng bệnh phản chiếu lên mái tóc ướt mồ hôi của tôi. Tôi yếu đến mức chỉ có thể quay đầu tìm Minh.
Và đúng lúc đó…
Cánh cửa bật mở.
Minh bước vào.
Nhưng không phải một mình.
Bên cạnh anh là một cô gái trẻ đang bám chặt lấy tay anh… như thể cô ta đã đứng ở vị trí đó từ rất lâu.
Mẹ chồng tôi theo sau, trên tay là một phong bì trắng dày cộp.
Minh không nhìn tôi. Không một câu hỏi thăm, không một ánh mắt lo lắng.
Anh nhận phong bì từ tay mẹ, mở ra.
Trong đó là kết quả ADN.
Giọng mẹ chồng sắc như dao cắt:
— “Đứa bé này… không phải cháu nội của tôi.”
Cô gái kia nhếch môi cười, bàn tay đặt nhẹ lên bụng mình — bụng hơi nhô cao.
— “Nhưng con tôi thì đúng.”
Lời nói đó như một cú tát vào mặt tôi.
Tôi ôm con gái vào lòng, cơ thể run từng hồi vì đau đớn, vì nhục nhã. Tôi nhìn thẳng Minh, giọng nói của chính tôi còn làm tôi sợ:
— “Anh có thể mang họ đi theo cô ta.
Nhưng đừng bao giờ quay lại tìm con tôi.
Bởi vì từ hôm nay… anh đã chết trong lòng hai mẹ con tôi rồi.”
Minh rời đi trong đêm.
Không một câu giải thích.
Không một cái nhìn lại.
Họ để lại tôi – trên giường bệnh, với một đứa bé đỏ hỏn và một trái tim bị nghiền nát.
1. Từ người vợ bị vứt bỏ… đến người phụ nữ không ai dám coi thường
Hai tháng đầu sau sinh, tôi sống như kẻ mất hồn. Ban đêm, mỗi lần ru con, nỗi nhục trong phòng bệnh lại ùa về như thủy triều.
Một đêm, tôi nhìn con ngủ, khuôn mặt nhỏ xíu bình yên. Tôi chợt hiểu ra:
Nếu tôi gục ngã, con tôi sẽ không còn ai để dựa vào.
Đêm đó, tôi bật máy tính.
Hồ sơ cũ, bản vẽ cũ, các dự án tôi từng làm… tất cả vẫn nằm đó, chờ tôi.
Và tôi quay trở lại với chính mình.
2. “Cô ấy trở lại rồi.”
Sáu tháng sau, tôi bước vào công ty cũ.
Tiếng xì xào:
— “Cô ấy bỏ nghề lâu rồi.”
— “Mới sinh con, ly hôn nữa…”
Tôi mỉm cười.
— “Nhưng năng lực thì vẫn còn.”
Ba vòng phỏng vấn — tôi vượt qua.
Ba tháng sau, tôi được bổ nhiệm thành trưởng nhóm.
Một năm sau, tôi dẫn dắt dự án khu đô thị trị giá hàng trăm tỷ.
Tên tôi xuất hiện trên báo.
Và Minh nhìn thấy nó.
3. Người cũ quay đầu
Hôm ấy, lễ tân chạy lên cuống quýt:
— “Chị ơi… có người xưng là chồng cũ đến tìm.”
Minh đứng dưới sảnh, gầy hơn, phong trần hơn, nhưng ánh mắt thì bối rối như người đứng trước ánh đèn pha sau khi chạy trốn cả ngàn đêm.
Anh nhìn tôi thật lâu:
— “Anh không nghĩ… em thay đổi nhiều vậy.”
Tôi lạnh nhạt:
— “Anh cần gì?”
— “Anh muốn gặp con.”
Tôi nhìn anh, môi cong lên một nụ cười sắc như dao:
— “Anh lấy tư cách gì?”
4. Đòn trả thù đầu tiên
Tôi khoanh tay, tựa ghế:
— “Anh còn nhớ hôm anh cầm kết quả ADN, tin người ngoài hơn vợ mình không?”
Minh nắm chặt tay, mạch máu nổi lên.
Tôi nói chậm rãi:
— “Ba tháng trước, tôi tự làm lại xét nghiệm…”
Sắc mặt anh chuyển sang trắng bệch.
Tôi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông từng bỏ rơi mình trong giờ phút sinh tử:
— “Con bé… là con ruột của anh.”
Anh lùi lại, giọng nghẹn:
— “Không… không thể nào…”
Tôi mỉm cười, nụ cười tàn nhẫn nhất tôi từng có trong đời:
— “Còn đứa trong bụng người phụ nữ kia…”
Tôi nghiêng đầu.
— “…thì không phải của anh.”
Gương mặt Minh sụp đổ ngay trước mắt tôi — như một tòa nhà từng vững chắc, nay bị đánh sập chỉ bằng một sự thật.