Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Tôi mệt rã rời ngồi trên ô tô của chồng. Nhưng chưa kịp nhắm mắt lại thì một cảnh tượng khiến tôi lạnh sống lưng: dưới gầm ghế xe là… một chiếc áo lót ren đỏ gợi cảm.
Mấy ngày trước, tôi đi công tác về sau chuyến bay dài. Chồng tôi ra tận sân bay đón. Tưởng được ngủ một giấc trên xe cho lại sức, ai ngờ vừa bước vào ghế đã thấy thứ đó nằm chình ình dưới gầm.
Một chiếc áo lót ren đỏ rực, kiểu dáng không thể nào “vô tình” mà có trong xe của người đàn ông đã có vợ.
Tôi nhặt lên, đưa thẳng ra trước mặt chồng:
“Cái này là sao? Ai để trên xe anh?”
Chồng tôi giật mình, trố mắt nhìn món đồ như thể lần đầu tiên thấy. Mặt anh tái đi một chút rồi cuống quýt nói:
“Anh không biết thật mà! Dạo này anh có đi xe hơi đâu. Từ hôm đưa em ra sân bay đến giờ, anh toàn đi xe máy cho nhanh.”
Điều này đúng, nhà gần công ty, anh ít khi động đến ô tô. Chiếc xe cũng bụi bờ y như lời anh nói. Nếu thật sự có bồ, anh chẳng dại gì lái nguyên cái xe bẩn đi hẹn hò.
Nhưng chiếc áo lót này… rõ ràng không phải của tôi.
Tôi bắt đầu thấy lạ. Ba ngày trước tôi đi công tác, chồng đưa tôi ra sân bay, khi đó trong xe hoàn toàn sạch sẽ. Chiếc áo này không thể tự mọc ra.
Vậy ai đã vào xe?
Hôm sau, khi vợ chồng tôi sang nhà mẹ chồng ăn cơm, tôi tình cờ nghe được chuyện tối hôm trước em gái chồng ghé qua nhà. Chồng tôi còn cho cô ta mượn chìa khóa xe “để làm chút chuyện”, dù bản thân anh cũng không hiểu cô ta làm gì.
Tôi nghe xong chỉ cười thầm.
Ngay hôm sau, tôi mang chiếc áo lót sang thẳng nhà bố mẹ chồng. Không vòng vo, không khách sáo, tôi ném thẳng thứ đó lên bàn trước mặt cô em chồng:
“Của cô đúng không?”
Cô ta biến sắc, lắp bắp chối bay chối biến:
“Không phải của em! Em không biết!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta:
“Tôi lắp camera trên xe rồi. Ai làm gì, tôi đều biết.”
Chỉ một câu đó thôi, cô ta im bặt.
Tôi không hề lắp camera. Chỉ đơn giản là chiếc áo lót này giống hệt loại cô ta hay mặc – tôi vô tình thấy một lần khi lên sân thượng phơi đồ cùng mẹ chồng. Thêm chuyện mượn chìa khóa xe… tất cả quá trùng hợp.
Cô ta cúi đầu, không dám nói thêm.
Thật ra, từ ngày tôi bước chân vào nhà chồng, em gái anh ấy chẳng ưa gì tôi.
Lý do?
Cô ta có một cậu bạn thân từng tán tỉnh tôi, nhưng tôi từ chối. Cậu ta bực mình, quay sang nói xấu tôi đủ điều. Em chồng vốn cưng anh trai, nghe xong liền mặc định tôi là “người không ra gì”.
Nếu không có mẹ chồng thương yêu và hiểu chuyện, có lẽ tôi đã bị làm khó đủ đường.
Giờ cô ta bày chuyện này cũng chẳng nằm ngoài dự đoán – chỉ để phá hoại tình cảm vợ chồng tôi.
Khi mẹ chồng biết chuyện, bà giận tím mặt. Bà mắng em chồng một trận nảy lửa, bắt cô ta xin lỗi tôi đàng hoàng.
Tôi đứng đó, vừa mệt mỏi vừa nhẹ nhõm.
Đúng là chuyện chị dâu – em chồng, chỉ một chút ghen ghét thôi cũng có thể làm gia đình rối loạn. Nếu tôi không bình tĩnh nhìn ra, chắc giờ nhà tôi đã lục đục chỉ vì một chiếc áo lót vô nghĩa.